Làm Sao Mới Có Thể Tính Táo Cầu Nguyện | Tĩnh Nguyện Hằng Ngày 17/10



“[Hãy] cầu nguyện không thôi; hãy cảm tạ Chúa trong mọi hoàn cảnh, vì đó là ý muốn của Đức Chúa Trời đối với anh em trong Đấng Christ Jêsus” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:17-18)

Tôi luôn cảm thấy mệt mỏi khi cầu nguyện. Suốt nhiều năm liền, cho dù có cố gắng thế nào, tôi vẫn không thể làm được. Tôi cố gắng dậy sớm. Tôi muốn ngay lập tức nhảy ra khỏi giường và quỳ xuống sàn phòng ngủ của mình để cầu nguyện. Nhưng rồi chừng ba mươi phút sau, tôi thấy mình tỉnh dậy trong một vũng nước dãi của chính mình. Tôi đã đọc bài cầu nguyện chung. Tôi ghi nhớ lời cầu nguyện của các sứ đồ. Tôi cố gắng. Tôi thử. Nhưng không có một phương pháp nào thực sự hiệu quả cho đời sống cầu nguyện của tôi. Và khi tôi chuẩn bị từ bỏ ý định về việc thiết lập đời sống cầu nguyện trung tín mỗi ngày thì đột nhiên, điều đó xảy ra. Đó là một ngày rất bình thường như bao ngày khác nhưng ngày hôm đó, cuối cùng thì tôi cũng đã học được một phương cách cho đời sống cầu nguyện của chính mình.

Lúc đó tôi mới tốt nghiệp đại học được hai năm, vẫn đang thực tập tại một Hội Thánh ở Nam Florida, và một lần nữa tôi thức dậy vào lúc bình minh chỉ để chìm vào giấc ngủ dưới chân giường. Cố gắng gượng dậy khỏi cơn buồn ngủ, tôi bực bội cầm lấy cuốn Kinh Thánh và bước ra cửa đến cánh đồng phía sau ngôi nhà tôi đang ở. Tôi hướng thẳng về phía cánh đồng với một quyết tâm cao độ phải giữ cho bản thân được tỉnh táo. Thực ra lúc đó không phải tôi đang cố gắng tương giao với Chúa nhưng đang chiến đấu với cơn buồn ngủ.

Tôi vừa đi vừa ngẩng đầu lên trời. Trong suốt 20 năm cuộc đời, tôi đã cầu nguyện lớn tiếng ở những buổi nhóm, những giờ thờ phượng, những chương trình, nhưng tôi chưa bao giờ cầu nguyện lớn tiếng như vậy trong giờ tĩnh nguyện cá nhân. Nhưng trong lần này, tôi nhận thấy có cái gì đó thay đổi. Tôi vẫn đang cầm cuốn Kinh Thánh, đưa tay tới lui trong lúc di chuyển và bắt đầu nói về việc mình không thể tỉnh táo. “Chúa ơi, con không biết tại sao mình lại như vậy, tại sao con không thể tỉnh táo được? Con có phải là một Cơ Đốc nhân giả tạo không?”

Tôi cứ vừa đi, vừa hỏi như vậy, sau đó tôi đọc vài câu Kinh Thánh. Tôi cảm thấy thật ngu ngốc khi lầm bầm với chính mình. Tôi tự hỏi liệu có ai đó đang theo dõi mình hay không. Nếu có ai đó nhìn ra phía cánh đồng, chắc họ sẽ nghĩ tôi là một kẻ điên. Nhưng mặc kệ. Không sao cả. Tôi phải tìm ra con đường của tôi. Tôi không quan tâm mình trông như thế nào nếu điều đó có nghĩa là tôi thực sự có thể tương giao với Chúa. Nếu được vậy thì đó là một sự ngu ngốc hay điên rồ mà tôi sẵn sàng đón nhận.

Tôi ở ngoài trời, vừa đi, vừa cầu nguyện lớn tiếng. Tôi không quan tâm liệu ai đang xem hay ai đang hiểu lầm mình. Tôi nghĩ rằng nếu Chúa Giê-xu sẵn sàng để cho người ta hiểu lầm, chỉ tập trung thực thi chương trình của Đức Chúa Cha thì tôi cũng sẽ sẵn sàng như vậy. Và buổi sáng hôm đó, tôi đã khám phá ra phương cách để đón nhận sự tươi mới thuộc linh bằng một cách rất đơn giản, đó là giữ cho đôi chân mình liên tục di chuyển. Tôi đi xung quanh bãi cỏ, vừa đi vừa cầu nguyện lớn tiếng trong suốt hơn 5 phút. Đó thật là điều tuyệt vời.

Tôi không biết điều này có ý nghĩa gì với bạn không nhưng với tôi, ba bước đơn giản này đã giúp bộ não dễ bị phân tâm của tôi hoạt động tốt:
Đi ra ngoài.
Cầu nguyện lớn tiếng.
Liên tục di chuyển.
Điều cần thiết cho mỗi chúng ta là phải tìm ra một phương pháp nào đó để chúng ta có thể giữ cho bản thân tỉnh táo, tập trung tâm trí vào Chúa và tương giao với Ngài.

Nguồn: https://surprisedfarmer.com/

Xem thêm bài viết khác: https://surprisedfarmer.com/category/giao-duc

28 thoughts on “Làm Sao Mới Có Thể Tính Táo Cầu Nguyện | Tĩnh Nguyện Hằng Ngày 17/10

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *